Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2022

Lu Hà Và Nguyễn Huy Tự Chùm Thơ 2

 

Duyên Phận Long Đong

Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 11


Sinh cúi đầu hai hàng lệ nhỏ

Giọt sương rơi ngọn cỏ ướt đầm

Vân Hương thỏ thẻ thì thầm

Tùy duyên chọn hạt gieo mầm thử coi


Khai luồng lạch doành khơi lá thắm

Hiếm gì tay chăm bẵm nổi chìm

Sinh rằng phận cải duyên kim

Đồng thanh tương khí cầu tìm nơi đâu


Dương tiểu thư đình lầu ngăn cách

Gác tía cao nào trách chi ai

Ước ao thề nguyện đêm dài

Bình minh chờ đợi tin mai lừng khừng


Giấc tiên say chập chừng dang dở

Giun dế ran lại sợ tiêu tan

Trong mơ chan chứa nồng nàn

Hoa đào năm ngoái lụi tàn gió đông


Hương nghe nói xuân hồng chớm nở

Nể tình chàng hay dở dò xem

Họa chăng gió cuốn nâng rèm

Lửa lòng nung nấu đá mềm biết đâu


Đông giá lạnh sông câu cá móc

Phải kiên trì nuôi ngọc trai già

Miệt mài dao khắc đá bia

Tượng đồng cột sắt trau tria ái tình


Duyên tiền định phận mình như vậy

Mối tương tri dần thấy nay mai

Hết cơn bĩ cực thái lai

Trăm hoa đua nở hương lài thoảng bay


Sinh đờ đẫn nửa say nửa tỉnh

Ân tình này biết tính làm sao

Mai này liệu có khi nào

Đơm hoa kết trái yếm đào gấm nhung


Hương đỏ mặt sượng sùng đi thẳng

Lối cũ qua lằng lặng cưả lầu

Tiểu thư mới gọi vào hầu

Mắng ngay sao lại đi lâu chậm về?


Hương rón rén tỉ tê thưa chuyện

Chẳng bao giờ hò hẹn với ai

Lạc đường vào lối thiên thai

Vườn tiên mở rộng giao đài nguyệt hoa


Lương công tử nhạt nhòa ngấn lệ

Nhớ tiểu thư kể lể nỗi niềm

Nửa vầng trăng khuyết lưỡi liềm

Quên ăn biếng ngủ bên thềm ngóng trông


Bến đò ngang dòng sông tình ái

Khách má hồng thơ dại chày sương

Thư sinh tơ tưởng vấn vương

Nàng Vân nuối tiếc hoài thương nửa phần.


*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“

31.7.2020 Lu Hà




Duyên Phận Long Đong

Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 12


Dám trách ai lữa lần quay quắt

Con ve sầu bằn bặt âm hao

Mảnh tiên từng thấy ngày nào

Giọt tình thấm thoát nôn nao cõi lòng


Nơi cửa tướng nhà dòng nghiêm ngặt

Mé tây lầu dìu dặt bóng mây

Trăng tròn nguyệt lại ngất ngây

Tiểu thư truyền gọi bấy chầy Vân Hương


Buổi bình mai tin sương thấp thoáng

Vẻ yêu kiều thủng thẳng tới gần

Xa xăm ánh mắt ngại ngần

Trăm năm chẳng nhẽ khất lần dằng dai


Vẫn biết rằng một hai sớm tối

Cây si kia đứng tội lắm thay

Kẻ hèn xin khước từ nay

Kén đâu đất tốt trồng cây gieo mầm


Lòng nhàu nát mưa dầm rả rích

Dạ xót đau tĩnh mịch màn đêm

Hoa đào lả tả quanh thềm

Đông phong hiu hắt sầu thêm mấy phần


Lầu tiểu thư đầy sân lá rụng

Cuối mùa thu rẻ rúng trăng tuần

Bấy nay lục ố xa gần

Gốc dương trơ trọi khói tan cội già


Bích Nguyệt cũng đầm đìa sương giá

Cảnh điêu tàn vương giả buồn thiu

Tớ thày thơ thẩn ỉu xìu

Hồ sen tăm cá liu điu dật dờ


Nhớ ngày nào ngẩn ngơ liễu thắm

Cùng lớn lên đằm thắm ngang vai

Chợt đâu rũ rượi u hoài

Cành dài vắt vẻo đã vài năm nay


Hương đỡ lời buồn thay phong cảnh

Thật lạ lùng cẩm thạch rêu phong

Nắng xuân lục mới trông mong

Thu về héo úa tiêu phòng thê lương


Đêm ham giấc đài vương bướm trắng

Mộng Trang Chu bóng dáng tiên nga

Giận hờn chi nữa sa bà

Mỗi năm mỗi tuổi trăng ngà đợi ai?


Nghe tiếng đàn bên tai réo rắt

Cánh hải âu dìu dặt gần xa

Chập chùng biển cả bao la

Con thuyền vô định bóng tà tịch dương


Hương nhụy còn nõn nường chi nữa

Ngó sen khô tình chửa thắm hương

Tỳ bà tay lựa nên chương

Dây văn dây vũ đoạn trường hồ thu


Hạc bay xa vi vu trong gió

Chuông luân hồi than thở chị em

Thôi đành đóng cửa buông rèm

Dòm song rên rỉ thòm thèm trăng tơ.


*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“

1.8.2020 Lu Hà




Duyên Phận Long Đong

Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 13


Gió mây bay hững hờ chẳng nói

Giọt mưa thu rỉa rói nguồn cơn

Bâng khuâng tựa cửa ôm đàn

Ngưu Lang, Chức Nữ tủi hờn kim ô


Quạ ăn sương biển hồ lai láng

Nỗi niềm riêng thức trắng canh thâu

Ngân Hà u ám mưa ngâu

Phòng the giá lạnh đĩa dầu hư hao


Gối tương tư yếm đào thấm ướt

Giọt châu sa sướt mướt u hoài

Tháng ngày vẫn chẳng nguôi ngoai

Bóng đưa ngọc thỏ đợi ai trăng tà


Trận dâu bể lầu ngà gác ngọc

Có gì vui eo óc bên tai

Ngoài sân giun dế bi ai

Phấn son lau sạch trâm cài rối tung


Buông màn nằm mịt mùng đêm tối

Nửa hồn mây lạc lối xa xôi

Giật mình ngơ ngác bồi hồi

Nguyệt, Hương kề cận khúc nhôi tỏ tường


Bởi tiểu thư vấn vương hình bóng

Mười sáu thu sầu đóng xót xa

Nhớ thương cho kẻ vì ta

Nắng mưa dầu dãi sa đà bấy lâu


Lân la mãi về đâu ai biết

Ngóng trông hoài da diết nhường nào

Hoàng hôn tới lúc tàn sao

Canh ba gà gáy lầu cao dậy ngồi


Nhẹ nưng cầm trang thôi nhẹ gót

Ánh bình minh lảnh lót tiếng oanh

Vô tình nhảy nhót trên cành

Trêu ngươi thiếu nữ trong mành đăm chiêu


Hương bước vào phòng khuê nhỏ nhẹ

Nguyệt theo sau thỏ thẻ xuýt xoa

Thưa rằng vườn mới thêm hoa

Cỏ xanh liễu thắm nhạt nhòa bướm bay


Nắng ban mai trời mây quang đãng

Dương Dao Tiên thủng thẳng dạo chơi

Nhác trông chàng sắp tới nơi

Nàng vừa xoay gót định dời chân đi


Nháy Hương, Nguyệt thầm thì rảo bước

Sinh đón đường đứng trước dạn dày

Phân bua non nỉ giãi bày

Hữu duyên tương ngộ may thay phen này


Đã bấy lâu hao gày biếng nhác

Gió mây hoài cánh hạc bay cao

Tháng ngày vò võ âm hao

Mong trăng nhớ nguyệt nghẹn ngào hoa tiên.


*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“

2.8.2020 Lu Hà




Duyên Phận Long Đong

Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 14


Vẻ mặt chàng sầu miên u uẩn

Bước chân đi thờ thẫn rối bời

Tiện đây xin có đôi lời

Vụng về sửa mũ đúng nơi gốc đào


Điều cấm kỵ lẽ nào chẳng biết

Chẳng ngại gì tha thiết van lơn

Mây bay khói trắng dập chờn

Xót xa thân phận tủi hờn cô đơn


Chốn Dương đài đòi cơn thần nữ

Đỉnh Vu sơn trăng gió nhớ thương

Mây mưa vần vũ sông tương

Cung đàn dang dở càng vương vấn tình


Dưới vòm trời thần linh chứng giám

Nguyện sắt cầm lá thắm se tơ

Nỡ nào nguyệt lại hững hờ

Để cho bướm trắng bơ phờ vì hoa


Nghe sinh nói nhạt nhoà khóe hạnh

Liễu mùa thu dám trách xuân xanh

Làm thinh nặng nhẹ sao đành

Còn trong khuê các phòng canh biết gì


Trong lễ giáo sân thi tùy cửa

Tìm đúng nơi đôi lứa chỉ se

Tránh ra hãy để cho về

Sinh càng nài nỉ ê chề Nguyệt, Hương


Sóng tình chưa chán chường thuyền ái

Trái tim sao tê dại vội vàng

Sinh càng theo đuổi bên đàng

Trúc mai lại khéo mơ màng vị lai



Ngại ngần nơi trang đài gót ngọc

Biết rằng ai khó nhọc vì ai

Tấm riêng, riêng để chất cài

Bâng khuâng tự lự đè vai gánh tình


Lời quyến luyến lung linh ánh mắt

Động bướm hoa dìu dặt thanh tân

Rủ rê gió sở mây tần

Dùng dằng chẳng quyết lữa lần mãi sao?


Thà cho quách bề nào còn ngại

Cách trở hoài trễ nải lân giao

Vân Hương, Bích Nguyệt ra vào

Tỉ tê trò chuyện biết bao nhiêu điều


Ngẫm lời càng liêu xiêu tấc dạ

Lòng người đâu sắt đá khư khư

Ao sâu cá lội lừ đừ

Lẽ nào hoa lại khước từ bướm say?


Bởi thói đời làn mây giọt nước

Tình phô bày sau trước nghĩ suy

Kẻ gieo người bắt cũng tùy

Tà dương khuất bóng kinh kỳ gió bay.


*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“

3.8.2020 Lu Hà




Duyên Phận Long Đong

Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 15


Phẩm tiên rơi vào tay phàm tục

Lỡ chẳng may thôi thúc vì ai

Bấy lâu động khoá then cài

Một nền Đồng tước trang đài đàn ca


Nguyệt, Hương mới gần xa thủ thỉ

Chẳng uổng công ý vị trung nhân

Xem ra đáng mặt lang quân

Môn đăng hộ đối đồng cân cũng già


Tiểu thư lại trau tria lễ giáo

Thuận ý trời giao hảo hai nhà

Đông sàng mong ước mẹ cha

Sân Trình, cửa Khổng sơn hà mấy ai


Khí chất chàng cân đai nề nếp

Thật phương phi nên xếp hàng đầu

Đường về Hợp Phố xe châu

Trai tài gái sắc rể dâu hiếu hòa


Điệu tỳ bà nhạt nhòa Vân ải

Vương Chiêu Quân, tê tái xót xa

Tây Thi lạc nẻo quan hà

Tuổi xuân nuối tiếc cung nga nhạt mờ


Dấu dày xưa bơ vơ non Mã

Tóc sương pha khói tỏa năm hồ

Buồm căng bọt sóng lô nhô

Tung tăng cá lội sông ô dặm trường


Tiểu thư còn hoài vương chi nữa

Phụng cầu hoàng chan chứa thuyền quyên

Sao bằng oanh yến phỉ nguyền

Thư cưu trống mái nên duyên vợ chồng


Tình trọn vẹn mặn nồng đôi lứa

Đã bấy lâu rơm lửa kề bên

Xem ra kẻ ấy sầu miên

Biếng ăn mất ngủ chẳng nên lạnh lùng


Càng do dự mịt mùng giông bão

Thuyền cắm sào chao đảo sóng dâng

Đôi bờ trong đục bâng khuâng

Chuông chùa văng vẳng mấy tầng không gian


Gió thu mát quảng hàn vằng vặc

Tiết mục thường đặc sắc đua chơi

Viện thơ chờ đợi một người

Mâm son bày biện, chén mời đĩa bưng


Lầu đình hồ tưng bừng cầm sắt

Lan huệ thơm dìu dặt trúc mai

Quần hoa lững thững gót hài

Tờ mây lần dở thi tài chung tay


Tiêu rủ phượng mừng thay cửa tía

Ngừng gác son tròn trịa nước non

Đàn ca ngây ngất véo von

Phớt phơ cành liễu tươi ròn nụ hoa


Sân lưu lệ một tòa lộng lẫy

Dương Dao Tiên chợt thấy bóng chàng

Tiếng chuông sang sảng gieo vàng

Thảnh thơi Bích Nguyệt khói nhang trước đình.


*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“

4.8.2020 Lu Hà




Duyên Phận Long Đong

Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 16


Kính bá mẫu cung nghinh bá phụ

Vẻ khôi ngô công tử họ Lương

Liễu buông gió cuốn làn sương

Tiểu thư nâng chén quỳnh tương chúc mừng


Gành Mã đương tưng bừng Vương Bột

Phú Đằng vương thề thốt núi sông

Đành hanh Bích Nguyệt ra công

Sinh càng phấn khích bút lông tỏ tường


Nung nấu sẵn chẳng nhường tiền bối

Phường kim loan ngọc bội phun châu

Nỗi niềm canh cánh bấy lâu

Đầm đìa vạt áo đầy bầu tâm tư


Nghe lời thơ như từ gan ruột

Chẳng mất công chải chuốt công phu

Quản chi vụng dại đường tu

Giai không tứ đại thiên thu tình sầu


Dù sấm sét nát nhàu cây cỏ

Hạt mưa sa vò võ về đâu

Giọt bào thệ hải nương dâu

Tháng ngày đằng đẵng dãi dầu ủ ê


Hương, Nguyệt đến tỉ tê khuyên giải

Lòng Lương sinh hoang dại Dao Tiên

Cỏ non mơn mởn thuyền quyên

Động hoa bỏ ngỏ đào nguyên phô bày


Kiếm trảm yêu trao tay chẳng nỡ

Giết linh hồn vướng nợ ba sinh

Trước sau tận tụy hết mình

Càng dan díu lắm càng say nhân tình


Bến Lam kiều lung linh sóng nước

Khách lãng du ô thước mộng mơ

Ngẩn ngơ cá lội đôi bờ

Huyền sương chày ngọc gái tơ đợi chờ


Đọc từng trang tình thơ dang dở

Cõi nhân gian gặp gỡ tùy duyên

Bao pho sử hận sầu miên

Long đong phận bạc ưu phiền khổ đau


Hội tao đàn thi nhau thù tạc

Chén quỳnh giao đôi hạc trắng bay

Thiếp chàng nửa tỉnh say

Lương sinh ngây ngất bàn tay ngọc ngà


Đàn tỳ bà ngân nga thúc giục

Dương Dao Tiên gảy khúc đoạn trường

Long lanh ánh mắt Nguyệt, Hương

Ba nàng tình tứ mà vương vấn tình


Bên ngọn đèn rung rinh cánh bướm

Hồn Trang Sinh thấm đượm hơi sương

Trước sau giữ đạo tam cương

Lễ nghi gia tướng ngũ thường chẳng quên


Ông bà cũng ngợi khen bầy trẻ

Rồi đứng lên vui vẻ ra về

Trai thanh gái lịch rủ rê

Trăng rằm mát rượi đê mê lòng người.


*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“

4.8.2020 Lu Hà




Duyên Phận Long Đong

Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 17


Ả Hằng Nga ngồi chơi cung Quảng

Vén mây trời thấp thoáng trần gian

Ghen tuông thấy cảnh luận bàn

Mỹ nhân tài tử chứa chan thơ tình


Động lòng xuân thần linh chứng giám

Khói nhang bay bình chạm chén thề

Quần hồng dào dạt phòng khuê

Vân Hương thư thả tính bề mối mai


Đào non sớm hương nhài thoang thoảng

Trái hồng xinh xứng đáng tay người

Hoa thơm tiếng để muôn đời

Đứng bên Bich Nguyệt đỡ lời tiểu thư


Dương Dao Tiên ngần ngừ e ngại

Ngắm vầng trăng khờ dại Hằng Nga

Tiết trinh vạn kỷ phôi pha

Sao dời vật đổi bóng tà tịch dương


Nguyệt, Hương biết tình vương ý ngoại

Dương tiểu thơ sợ trái cương thường

Tiệc bày bút giá bình hương

Tiên thề soạn thảo hai chương sẵn sàng


Lương Phương Châu xênh xang múa bút

Dương Dao Tiên nghi ngút khói nhang

Chắp tay thề nguyện cùng chàng

Răng long đầu bạc tao khang một lòng


Ván thuyền đóng chữ tòng trọn vẹn

Xin mẹ cha hò hẹn thông gia

Chép lời sông núi đá bia

Ghi tên Hương, Nguyệt sẻ chia cuối dòng


Vén xiêm ngồi thong dong đối mặt

Văn thề trao dìu dặt đôi bên

Rõ ràng hai bản hoa tiên

Sắt cầm hòa nhịp rể hiền dâu ngoan


Lời vàng đá giang san tơ tóc

Chẳng phải loài trên bộc trong dâu

Lụy tình đợi bến Hà Châu

Hổ lòng cha mẹ mái đầu tuyết sương


Xin chàng hãy rộng đường lo tính

Nợ thanh khâm trù định bảng vàng

Đuốc hoa ngày ấy khang trang

Vu quy bái tổ thênh thang mọi đàng


Gió mây bay mơ màng Hương, Nguyệt

Vầng trăng già tha thiết ái ân

Dương Dao Tiên, cũng bần thần

Giả say chàng mới sát gần làn da


Sợ ngồi lâu dần dà sàm sỡ

Dùi sương thành chợt gõ điểm năm

Cuốc kêu khắc khoải khôn cầm

Rốn thêm chẳng tiện lưu tâm mấy lời.


*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“

5.8.2020 Lu Hà




Duyên Phận Long Đong

Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 18


Bên gác tía bên dời song cửa

Cứ dùng dằng chan chứa mãi thôi

Kim ưa cải bén bồi hồi

Nửa đi nửa ở đứng ngồi chẳng yên


Giờ kể đến xây nền phú quốc

Họ Lương gia công cuộc bấy lâu

Sương mai lã chã chân cầu

Rau thuần chạnh nhớ mùi đâu quê nhà


Trương Hàn xưa thiết tha cá vược

Bát canh ngon thân tộc một lòng

Nhẩn nha tâu trước bệ rồng

Lão thần nay đã răng long bạc đầu


Ràng buộc chi ốc bâu đầu gạc

Chán công danh một giấc kê vàng

Lá hươu day dứt muộn màng

Đền xuân yến tiệc mọi đằng tiễn đưa


Lưu võ tướng cũng vừa tuổi hạc

Bạn thâm giao muốn gác kiếm cung

Điền viên cáo lão xin cùng

Tiện đường bản huyện đi chung thuyền về


Buồm gió lộng tràn trề sóng nước

Quan đại thần tiễn rước khang trang

Sớm đưa bến sỹ vẻ vang

Phôi pha trăng mạn thênh thang gió lèo


Dòng vân thủy khua chèo ngâm vịnh

Dốc bình thơ thủng thỉnh yên ba

Mềm môi vui kể chuyện nhà

Đề huề con gái tên là Ngọc Khanh


Mười bảy tuổi xuân xanh chớm nụ

Nét đoan trang cẩm tú rạng ngời

Thuận đà Lương rót chén mời

Quan trường huynh đệ chán đời bon chen


Ham hố chi bõ bèn danh lợi

Núi Nhạc chơi vời vợi nước non

Tấm lòng trú cẩm sắt son

Quê nhà thịnh trị cháu con Hàn kỳ


Danh tể tướng lâm ly tao ngộ

Lương tướng công bày tỏ đôi lời

Ngậm vành kết cỏ tùy nơi

Gieo cầu đúng cửa ý trời cũng nên


Đời Tần, Tấn nhân duyên xếp đặt

Tình Châu, Trần thắt chặt hai nhà

Lương, Lưu gắn bó thiết tha

Dần từ chi thất mặn mà long môn


Lưu sắt đanh tổ tôn non nước

Đốt nén hương hẹn ước duyên tơ

Một mai mây đợi gió chờ

Thề đem dây liễu nương nhờ gốc thông


Thuyền cắm sào bến sông ân nghĩa

Hai cựu thần ngắm nghía trăng sao

Chia tay đôi ngả nghẹn ngào

Giang đình phấp phới dạt dào sóng dâng.


*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“

6.8.2020 Lu Hà




Duyên Phận Long Đong

Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 19


Lương Tướng công bâng khuâng lên ngựa

Thấy từ xa vợ tựa lan can

Một năm cách trở quan san

Phu nhân mong mỏi chứa chan muôn vàn


Tiệc tẩy trần hân hoan thuật chuyện

Quan đại thần cùng chuyến thuyền về

Lưu Cao Nghĩa, chỗ bạn bè

Có con gái trẻ tóc thề ngang vai


Hai lão thần một hai thề nguyện

Làm sui gia tính chuyện hôn nhân

Lương Sinh con chớ ngại ngần

Ngọc Khanh yểu điệu xa gần xôn xao


Lương phu nhân nghẹn ngào thổn thức

Rót chén mừng rạo rực trái tim

Nhờ chồng khỏi mất công tìm

Môn đăng hộ đối cải kim hiếu hòa


Lễ mai mối tiệc hoa đón tiếp

Nhà băng đưa danh thiếp đệ trình

Viết thư cấp báo cho sinh

Con về có chuyện gia đình cần ngay


Sinh sững sờ nhạn bay tin gấp

Sửa hành trang khẩn cấp lên đường

Lại sang bái tạ nhà Dương

Tiễn đưa ông mới tỏ tường riêng tư


Cứ lấn bấn ngần ngừ chẳng quyết

Chút ngại ngùng tha thiết Tôn ông

Bấy lâu trộm nhớ đèo bồng

Hai châu ngăn cách dặm trường xa xôi


Sinh nghe nói bồi hồi tâm dạ

Ruột tơ tằm vàng đá sắt son

Chia tay lòng đã héo hon

Còn non còn nước thân còn là may


Sinh gặp Hương giãi bày sự thể

Việc nhà xong chàng sẽ về đây

Trướng loan hội ngộ vui vầy

Đền nghì mai trúc canh chầy đuốc hoa


Dương Dao Tiên nhạt nhòa khóe hạnh

Việc nhà chàng dám trách chi ai

Dương quan vó ngựa trang đài

Thềm hoa lặng ngắt đứng hoài gót lan


Thật buồn thảm một đoàn đưa tiễn

Màn chưa buông lại đến đình cao

Mặn nồng đôi lứa tương giao

Chưa cùng xum họp lẽ nào chia phôi


Người xuống thuyền kẻ ngồi trong kiệu

Dán mắt nhìn ai điếu xót xa

Hàng thông vi vút bóng tà

Mây trời ảm đạm cung nga lạnh lùng


Hải âu bay chập chùng sóng cả

Nhắm mắt liều thuyền đã đến đâu

Thương người vò võ đêm thâu

Hoa tiên bút tích đĩa dầu tàn canh.


*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“

7.8.2020 Lu Hà




Duyên Phận Long Đong

Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 20


Sáng ngủ dậy mong manh dải lụa

Kéo tấm mành lệ ứa trào ra

Cách xa muôn dặm quan hà

Ong ve bướm vãn thiết tha ái tình


Con chim xanh rung rinh lá thắm

Mai đung đưa cành hám bảy ba

Tình xa quản được người ta

Thần giao cách cảm mới là tương tri


Cành bắc nam rầm rì mây gió

Đã đành rằng sao nọ trăng kia

Tóc thề chải chuốt trau tria

Ngày mong đêm nhớ khắc bia tạc lòng


Nửa vầng trăng thuận dòng xa bến

Cuộc phân kỳ đến hẹn tìm đường

Mang theo gánh nhớ bọc thương

Hồn mây bảng lảng như dường theo ai


Tuyệt mù sương Dương đài xa lắc

Song bồng mưa xào xạc ngọn lau

Gảy đàn trận gió ruổi mau

Đầu mui đã thấy nhạt màu hương thôn


Sinh thấp thỏm bồn chồn rảo bước

Vội vào hầu lạy trước đài xuân

Ngồi trên đã thấy song thân

Hương đưa trầm mặc gấm nhuần thanh tao


Mở tiệc sẵn dạt dào phụ mẫu

Tình yêu thương hiếu tử trở về

Trải qua muôn dăm sơn khê

Chôn rau cắt rốn lòng quê nghẹn ngào


Thấy con trai ứa trào giọt lệ

To lớn hơn tráng thể anh hào

Hỏi ngay du học thế nào?

Kinh thành nghe đã xôn xao mở trường


Nợ thanh khâm bốn phương sĩ tử

Chí nam nhi khoa cử cương thường

Hiển danh quê quán thôn hương

Vinh quy bái tổ họ Lương bao đời


Con trai ta là người tuấn kiệt

Sau đại khoa nhất thiết tiểu khoa

Phu nhân hoan hỉ chan hòa

Lưu khanh thiếu nữ đóa hoa vẹn tròn


Cha con đã sắt son sau trước

Lưu tướng quân hẹn ước cầu hôn

Tiện tay danh thiếp đưa luôn

Lương công ha hả ôn tồn dạy sinh


Lương Phương Châu giật mình hoảng hốt

Mặt tái xanh đột ngột tin này

Bồ hòn ngậm đắng nuốt cay

Trời xanh giáng sấm thảm thay đất sầu.


*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“

8.8.2020 Lu Hà








































































Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét