Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2022

Lu Hà Và Nguyễn Huy Tự Chùm Thơ 1

 

Duyên Phận Long Đong

Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 1


Bởi duyên phận long đong xuôi ngược

Nên lòng càng xây xước dạ đau

Trăm năm một sợi chỉ màu

Buộc người tài sắc ruổi mau khung trời


Cơn giông tố tả tơi sóng cả

Con thuyền tình nghiêng ngả về đâu

Từng đêm gió hú mưa ngâu

Nỗi niềm cô quạnh bể sầu than ôi!


Đất Tô Châu mấy hồi thôi thúc

Dòng họ Lương sẵn đúc ngọc ngà

Gần xa nức tiếng Ấn Ba

Tướng công tên chữ cửa nhà an khang


Nền phú hộ vẻ vang gác tía

Tòa Bình chương tròn trịa Phó, Y

Diêu phu nhân, hạn môn kỳ

Khai hoa mãn nguyệt vân vy tông đường


Cha mẹ đặt Diệc Thường là tự

Húy Phương Châu theo chữ nam nhi

Hai bên nội ngoại đền nghì

Phong nghi khác giá tu mi tót loài


Gấm thêu hoa một hai tài mạo

Nối nghiệp cha thuần thạo nho gia

Sân Trình cửa Khổng trau tria

Nhún vai nhảy phượng khắc bia cưỡi kình


Vẫn sớm tối huyên đình hầu hạ

Đường kiếm cung nấn ná bấy lâu

Sông hồ vùng vẫy thôn dâu

Thẻ rồng xuân điểm trăng thâu bóng chìm


Màu non nước tiếng chim náo nức

Nhẹ gót chân thao thức tinh thần

Hương thơm ngào ngạt tần ngần

Trán nhăn tư lự nợ nần thanh khâm


Bầu máu nóng âm thầm sôi sục

Gió xuân hè thúc giục đỗ quyên

Âm vang tu hú khắp miền

Ve sầu gióng giả thiên nhiên trập trùng


Muốn thử sức bão bùng sóng gió

Tuổi thiếu niên đây đó biết đâu

Chắp tay rón rén mé lầu

Xin đi du học Tràng Châu lâu dài


Cha khen ngợi chí trai hồ thỉ

Phải kinh qua mùi vị muối gừng

Ngọt bùi chua chát chưa từng

Vả sinh nhật mợ chúc mừng cũng hay


Đất văn vật nơi này rất tiện

Phủ đệ to con đến ở nhờ

Nóng lòng cậu mợ đợi chờ

Tìm thày học bạn thời cơ bảng vàng.


*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“

25.7.2020 Lu Hà




Duyên Phận Long Đong

Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 2


Lĩnh lời dạy thênh thang đi đã

Gánh hành trang hối hả gia đồng

Non xanh nước biếc mênh mông

Dong buồm xuôi mái dòng sông ân tình


Bóng tà dương lung linh sóng vỗ

Buổi hoàng hôn cổ độ trăng soi

Quê hương cá nước mặn mòi

Dặm trường cách trở sông ngòi xa xôi


Sinh mừng rỡ hồi hồi trước mắt

Tiếng ca chèo dìu dặt ở đâu

Dương Dao Tiên, ghé Tràng Châu

Hai thuyền cập bến chân cầu ngẩn ngơ


Dòng sông tương đôi bờ trong đục

Tiếng ái tình thúc giục từ lâu

Kiếp nào duyên nợ bể dâu

Hững hờ cá chửa cắn câu rung cần


Mừng sinh nhật nhà xuân vừa mở

Đèn hoa giăng hội ngộ xế chiều

Khoan thai công tử họ Diêu

Lương Sinh chào đón liêu xiêu bóng đào


Nghe tin cậu quyền cao chức trọng

Chiếu chỉ ban chiêng trống Đô đường

Anh em kề cận thong dong

Tiệc tàn dẫn tới trú phòng nghỉ ngơi


Đêm phong nguyệt vui cười hoan hỉ

Đỉnh hương trầm thủ thỉ tâm giao

Phẩm đề xướng họa dồi dào

Văn chương tao nhã kẻ nào dám chê


Nghe tiếng gọi Diêu về gặp mẹ

Thay quyền cha san sẻ việc nhà

Mình sinh thong thả lân la

Lần theo lối nhỏ thiết tha cung đàn


Nghe réo rắt nồng nàn say đắm

Gót sen hồng yếm thắm môi son

Bềnh bồng hương sắc tươi dòn

Tiếng cười trong trẻo trăng non gợi tình


Sinh hoa mắt rung rinh huyền ảo

Bước chân đi lảo đảo như say

Thiên nhiên lồ lộ phơi bày

Gương treo bóng lộn tóc mây phập phồng


Niêm dấu cổ tranh lồng giấy kính

Dóng dây huân biết tính sao đây

Lòng càng dạo rực ngất ngây

Xạ hương thoang thoảng canh chầy dở dang


Cá trong chậu mơ màng xuân cảnh

Ả Hằng còn đỏng đảnh cung nga

Chập chờn cánh bướm kiêu sa

Nhạn va vách đá làn da trắng hồng.


*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“

25.7.2020 Lu Hà





Duyên Phận Long Đong

Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 3


Hòn non bộ bềnh bồng tiên cảnh

Bàn cờ vây mỏng mảnh quân ngà

Xạ hương ngào ngạt bay xa

Bức lan quanh quất la đà tường đông


Cầu lom khom chập chồng dợn sóng

Mé thủy đình ngả bóng tối om

Kiễng chân vạch lá mải dòm

Mờ mờ, nhạt nhạt, qua chòm tàng xuân


Hoa đào thơm ngân trần điểm điểm

Chẳng ngại ngần dấu diếm làm chi

Vườn thanh mai trúc rầm rì

Chị em khúc khích thầm thì nhỏ to


Lương Sinh càng tò mò dấn tới

Người chiều nay phơi phới ở đây

Sen vàng bảng lảng ngất ngây

Càng nhìn càng ngắm hồn mây dật dờ


Suối róc rách lờ đờ cá lội

Sinh thẫn thờ lạc lối Lam kiều

Cuộc tiên đôi ả mĩ miều

Mắt xanh xiêm trắng liêu xiêu lòng người


Trăng huyền ảo lả lơi khóm liễu

Cành mẫu đơn yểu điệu gót hoa

Nguyệt ghen mây khép nhạt nhòa

Trần gian đúc sẵn một tòa thiên nhiên


Dáng thiên nga thôi miên phàm tục

Phẩm tiên bày thúc giục tình si

Dù cho ép xuống đan trì

Động đào bẻ khóa tu mi anh hùng


Rèm tương động thẹn thùng má phấn

Tiếng A hoàn lận đận tới nơi

Tiểu thư quát mắng rằng ngươi

Để cho kẻ lạ qua chơi sỗ sàng


Vân Hương mới vội vàng bẩm mợ

Thái cơ liền nói đỡ vài lời

Tiệc vui khách khứa tới chơi

Có Lương công tử là người Tô Châu


Dương tiểu thư biết đâu chàng đó

Mới tới thăm cậu mợ chiều nay

Lệnh truyền Bích Nguyệt lấy ngay

Bộ cờ dang dở cuộc say nửa vời


Lối đình khuya vâng lời băng tới

Thấy bóng người sinh vội đến ngay

Tiên nào ban nãy xuống đây

Quang lâm đại giá hồn mây xích thằng


Bích Nguyệt cũng vùng vằng trách cứ

Ví von chi công tử lạ đời

Hạnh đào ẩn hiện mây trời

Mong chi nát dạ lòng người rách tươm.


*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“

26.7.2020 Lu Hà

Duyên Phận Long Đong

Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 4


Rễ sầu mọc mang gươm ra cắt

Day dứt hoài trói chặt tương tư

Vẳng đâu tiếng sáo khoan từ

Chuông chùa khấn nguyện chân như Phật đà


Nàng Hồng có vì ta giúp đỡ

Mái Tây sương chỉ đỏ tơ duyên

Châu về bến ái đào nguyên

Ngọc tìm cửa động thuyền quyên dấu mình


Bỗng vương lấy tơ tình vườn Lãng

Tranh non bồng ngọc dạng tuyết đông

Xinh tươi giá chuốt gương đồng

Đá kia cũng phải trổ bông hoa lòng


Máy tạo hóa ra công tái tạo

Giống khuynh thành ngọc bảo trêu ai

Tơ lòng đeo đuổi mãi hoài

Đĩa dầu hao cạn then cài cửa mong


Vào thỉnh an nhà trong kính cẩn

Diêu phu nhân kề cận hỏi han

Chặng dài mệt mỏi quan san

Mé sau trăm bước vườn chan nắng vàng


Nếu cháu muốn cứ sang bên đó

Cũng gọi là chăng chớ điền thôn

Hồ sơn sóng sánh cầm tôn

Tung tăng cá lội cánh chuồn xôn xao


Sinh khấp khởi nôn nao trong dạ

Vội uốn lời cháu đã qua thăm

Phải hôm thanh vắng trăng răm

Hiu hiu gió thổi con tằm ươm tơ


Chỉ e ngại tiểu thơ khuê các

Thâm nghiêm chi cửa gác trong ngoài

Mợ cười chẳng phải là ai

Đến chơi dăm bữa nay mai cũng về


Mã Thái Cơ đề huề rủ bức

Gọi là dì thao thức xiêm huyền

Việt, Hồ cũng rắp kết duyên

Với em cháu đó thuyền quyên yếm đào


Người gọi cô thanh tao yểu điệu

Con gái quan tước hiệu Dương gia

Tham đô dòng họ đá bia

Mấy đời làm tướng trau tria thước vàng


Chừng đôi tám xênh xang đàn hạc

Giỏi thêu thùa thơ nhạc cầm kỳ

Khúc nhà tay lựa lâm ly

Văn chương cẩm tú nhu mỳ tuyết băng


Treo phả đồng cung hằng xao xuyến

Đàn tỳ bà quyến luyến Chiêu Quân

Nào ai là Quách Nguyên Chân

Giai nhân tài tử xa gần ngẩn ngơ.


*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“

27.7.2020 Lu Hà





Duyên Phận Long Đong

Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 5


Sinh nghe như mở cờ trong bụng

Giương cột buồm thuyền thủng cũng cam

Đè lên ngọn sóng lam nham

Lô xô bọt biển càng ham tay chèo


Dù đồi trọc cheo leo núi đứng

Vực nào sâu chân cứng đá mềm

Chiếc bình sừng sững bên thềm

Yến oanh ríu rít êm đềm suối reo


Mợ thấy cháu hồn treo mây gió

Mới thuận mồm cởi mở tự nhiên

Đã đành yếm thắm tùy duyên

Trăm năm tương ngộ thuyền quyên anh hùng


Phụng cầu hoàng nên cung tay lựa

Trác Văn Quân chan chứa lòng ai

Nam nhi tuấn kiệt văn tài

Thanh khâm mũ áo cân đai rạng ngời


Sinh cúi đầu tỏ lời đa tạ

Bước ra ngoài bậc đá lan can

Trong lòng ngọn lửa râm ran

Dẫu là đá cũng nát gan lọ người


Diêu công tử tươi cười hớn hở

Kéo đại ca tới chỗ thư phòng

Bạch liên thoang thoảng huỳnh song

Chiêng đà đã gác non dông nửa vùng


Lò hồng riêng bập bùng ánh sáng

Rạng liễu xanh duyên dáng thiết tha

Kìa ai sõng sượt mặn mà

Hằng Nga ẻo lả gốc đa một mình


Đỉnh trầm hương đa tình tự cổ

Tóc mây bay trăng chớ quảng hàn

Bướm hoa phải sự nên bàn

Thôi đành đứng đó nồng nàn canh thâu


Càng mê mẩn âu sầu buồn bã

Nỗi niềm riêng vàng đá phôi phai

Mong sao được thấy dấu hài

Bình minh thoáng điểm một vài bông hoa


Sương lã chã nhạt nhòa vai áo

Sinh bần thần lơ láo nhìn quanh

Bỗng đâu vướng ở trên cành

Vòng tay một chiếc long lanh trắng ngần


Sinh vội vã bần thần nhón lấy

Vật báu này run rẩy phòng khuê

Hit hà nửa tỉnh nửa mê

Hồn mây ngây ngất tuyết lê bềnh bồng


Tới gần trưa bóng hồng quanh quẩn

Áo xiêm bay xao xuyến bồn chồn

Mừng thầm đon đả hỏi dồn

Của ai vòng ngọc dấu chôn trong lòng.


*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“

27.7.2020 Lu Hà




Duyên Phận Long Đong

Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 6


Dương Dao Tiên cũng mong quân tử

Trả lại cho tiện nữ mang ơn

Sắt cầm dìu dặt cung đờn

Dây tơ bền chặt đòi cơn mặn nồng


Chim líu lô góc tường che khuất

Một xuyến vàng thành thật trao tay

Cầu xin nàng giữ vật này

Của tin thân mẫu bấy nay bên mình


Sét ái tình rung rinh cánh bướm

Kể từ khi thấm đượm sương hoa

Bến sông cá nước nhạt nhòa

Thầm yêu trộm nhớ một tòa thiên hương


Dây tơ lòng nõn nường sen ngó

Nào ai hay duyên nợ từ lâu

Kiếp nào dưới ánh trăng thâu

Thề nguyền đôi lứa bể dâu đoạn trường


Nàng e thẹn gia đường toan tính

Việc lớn này quyết định mẹ cha

Cầu hôn chuyện của hai nhà

Trẻ con chưa dám lo xa nghĩ gần


Bên góc đường bất ngờ xao động

Bước chân người tiếng trống thu ba

Giật mình nàng trở lại nhà

Chàng thì vội vã đi ra mé đình


Mực Nguyệt lão tơ tình viết trước

Sổ xích thằng ô thước cầu vồng

Dìu nhau lên nẻo thiên bồng

Đào nguyên lối mộng trăng lồng bóng mây


Chốn phòng the bấy chầy tấp nập

Lũ A hoàn gấp gáp đẩy song

Trướng huỳnh kẻ kéo người phong

Nơi bao gương giá chỗ xông hương màn


Chúng tíu tít lò than đài nước

Dàn chiếu hoa đèn đuốc gối loan

Quản gia sau trước chu toàn

Phủ Diêu cảnh trí nhân văn dường nào


Sinh ngao ngán ra vào buồn bã

Ngày lại ngày tượng đá trơ trơ

Hoàng hôn chân bước thẫn thờ

Mỹ nhân biền biệt lờ đờ cá bơi


Tới đình lầu sương rơi lã chã

Đóa bạch lên ngọn lả ven hồ

Ruột tằm trăm mối tơ vò

Người đâu chẳng thấy cánh cò bay qua


Cửa nguyệt đóng chuông chùa văng vẳng

Bến tương tư vắng lặng chiều hôm

Đò chài lửa lựu gối ôm

Lòng càng thểu não cánh buồm xa xa


*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“

28.7.2020 Lu Hà




Duyên Phận Long Đong

Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 7


Khóa buồng thơm tà tà đèn sớm

Buông rèm ngăn ong bướm mặc lòng

Vầng trăng buồn bã dòm song

Bóng câu nào biết văn phòng khát khao


Từ buổi ấy dạ bào ruột thắt

Cá sủi tăm bằn bặt âm hao

Nửa đêm gà gáy lao xao

Bụi hồng lạc nẻo chiêm bao đi về


Chén trà khan hương khê mùi nhớ

Cánh nhạn bay lớ ngớ tìm đâu

Thâm nghiêm Dương tướng công hầu

Dò la chỗ ở gác lầu tiểu thơ


Cạnh tướng phủ bất ngờ bảng viết

Nhà thương gia Nam Việt cho thuê

Xưng danh du học đề huề

Gia đồng quảy gánh tràn trề gió trăng


Hiên lãm thúy thung thăng đàn sách

Lối vườn đào tách bạch đôi nơi

Túi thơ bầu rượu thảnh thơi

Rêu xanh non bộ bàn chơi quân cờ


Ao sen nở lờ đờ cá lội

Cậu đưa sang thăm hỏi Dương công

Gặp nhau trong chốn quan trường

Tham đô võ tướng triều cương đồng lòng


Sự tình cờ cảm thông mến mộ

Chén rượu mừng tao ngộ mấy ai

Nhớ xưa huynh đệ tôn đài

Công đường xét án miệt mài xuân thu


Khoa tân mão công du đây đó

Lo trở nghề chăng chớ kiếm cung

Ơn nhờ Thánh thượng bao dung

Sang chơi hàng xóm vui cùng tôn nhan


Lương công tử xuất thân hàn sĩ

Từ Tô Châu khế nghị lân tình

Tới thăm quan lớn trù dinh

Phu nhân chào hỏi sau đình Vọng ba


Ánh trăng soi chứa chan tình nghĩa

Tựa lan can gác tía cao lâu

Say xưa vách phấn từ đâu

Tao nhân mạc khách rắc châu hàng hàng


Dấu tiên hoa hơi nhang thoang thoảng

Vịnh bài trì liễu dáng bốn câu

Lương sinh ngắm nghía gót đầu

Ông cười tủm tỉm đứng sau tỏ lời:


Con gái lão tuổi đời còn ít

Cũng thi đường vung vít đôi nơi

Trẻ con võ vẽ đề chơi

Ngô nghê chẳng bõ để cười làng thơ


Lương sinh xin một tờ chương ước

Hoa thắm thêm nhờ được bút tươi

Quanh co sinh muốn ngỏ lời

Ông truyền thị nữ tới nơi lầu đình


Hãy mang giấy hầu trình Công tử

Sẵn bút nghiên mấy chữ vui vày

Hương sen ngào ngạt tỏ bày

Thuận đề sinh lại dừng tay nghĩ thầm


*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“

28.7.2020 Lu Hà




Duyên Phận Long Đong

Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 8


Thuyền lênh đênh tình thâm dan díu

Vườn mợ Diêu bìu ríu lứa đôi

Lá ngô man mát nổi trôi

Doành nhâm sẵn mối bồi hồi Bạch, Tô


Mượn câu cảnh đình hồ sinh họa

Cài ý tình thơ tọa đài sen

Dâng lên ông mới ngợi khen

Gía bằng cẩm thú bao phen lẫy lừng


Hạc đình liên lưng chừng đỉnh núi

Chẳng lên cao thui thủi chịu nhường

Phượng hoàng hết mực yêu đương

Thị tỳ truyền dán ngang tường một bên


Thừa hai mảnh hoa tiên tay áo

Chiêu học trò kỹ xảo biết đâu

Nâng niu chén rượu đứng hầu

Bâng khuâng sinh mới cúi đầu tạ ông


Đêm vằng vặc bềnh bồng huyền ảo

Hoa mẫu đơn thơm thảo đan rèm

Cầu lam tư lự đứng xem

Quảng hàn đóng cưả đầu thềm hơi sương


Chừng một đoạn sông Tương ngăn cách

Vắng đò ngang dám trách chi ai

Băn khoăn giấc mộng Chương đài

Bấy lâu đeo đuổi thơ cài hoa tiên


Hiên lãm thúy thuyền quyên thục nữ

Đọc kinh thư quân tử hảo cầu

Tại hà yểu điệu chi châu

Sâm si hạnh thái mái đầu đẫm sương


Chẳng rời tay vấn vương hương nhụy

Chén rượu tình túy lúy men say

Mở phong hình dáng tiên bay

Vân thiên mấy bậc gió may trập trùng


Bóng tà song mịt mùng đêm tối

Biếng cảo thơ chẳng vội để suông

Mơ màng nửa gối túi đồng

Mõ kêu lốc cốc tiếng chuông rộn ràng


Mai gợn trắng nắng vàng le lói

Dẫn tiểu thơ cuốn lối nhang đình

Tiên thơ trên vách lung linh

Tiện tay nàng cũng tỏ tình bốn câu


Hỏi Vân Hương từ đâu lại có

Khách phương nào trăng gió qua chơi

Rõ ràng bút tích thay lời

Lương Sinh công tử là người Tô Châu


Cách hàng giậu bấy lâu ở trọ

Ngày hôm qua chàng đó sang chơi

Trong thơ khéo léo tỏ lời

Thư cưu trống mái trọn đời thủy chung.


*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“

28.7.2020 Lu Hà




Duyên Phận Long Đong

Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 9


Dương Dao Tiên thẹn thùng e lệ

Biết ý thơ kể lể sự mình

Hôm nao vườn thúy tự tình

Mượn hoa quyến quả cung nghinh bướm vờn


Nghe sóng vỗ đòi cơn thuyền ái

Kỳ ngộ thay đôi trái hồng non

Song song trên vách điểm son

Giai nhân tài tử véo von cung đàn


Cùng hoà nhịp nồng nàn phong nguyệt

Áng mây bay tha thiết mặt gương

Dèm pha đâu dám cương thường

Trăng soi đỉnh giáp doành tương sau này


Diêu phủ cũng mừng thay ông tới

Đã mấy hôm chờ đợi sang chơi

Đình hương sắp sẵn tiệc mời

Phân ngôi chủ khách nói cười râm ran


Ông vui vẻ hỏi han công tử

Cũng đã từng tham dự bình công

Giữ gìn nòi giống tổ tông

Trúc mai hoạch định tơ hồng nơi nao?


Sinh khúm núm yếm đào chỉ thắm

Nợ thanh khâm đâu dám hững hờ

Thong dong ngày tháng đợi chờ

Biết ai kén rể se tơ đông sàng


Duyên hội ngộ xích thằng khao khát

Đức cù lao dào dạt bể đông

Trông xa biển thánh mênh mông

Chí trai chưa thỏa tang bồng kiếm cung


Dương tướng công vô cùng cảm khích

Giống như ta toan tính xưa kia

Sớm khuya kinh sử trau tria

Công danh sự nghiệp khắc bia đá vàng


Tuổỉ trẻ sớm xênh xang hàn mặc

Buộc gánh đời sở đắc biền mâu

Mừng thay sức lực từ đâu

Khai quang vườn hãn bắc cầu sông nho


Phụ thân cũng chăm lo rèn rũa

Dòng Dương gia tướng của triều đình

Trong tay ngàn vạn tinh binh

Đánh đông dẹp bắc thân hình kể chi


Công tử thưa tương tri lân lý

Kẻ hậu sinh theo ý gắng lên

Ngẫm mình đèn sách bút nghiên

Công phu chưa đủ thánh hiền kinh thư


Dương phu nhân hiền từ phúc hậu

Cửa lầu thông giải cấu tương phùng

Thâm nghiêm xin chớ ngại ngùng

Thuận lời vui chén thung dung mở lòng.


*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“

29.7.2020 Lu Hà




Duyên Phận Long Đong

Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 10


Kể từ nay thong dong qua lại

Tường giáp tường chẳng ngại điều chi

Cửa lầu trăng gió vân vi

Vườn thanh ong bướm rầm rì trúc mai


Động tiên sẵn thiên thai lối ngỏ

Ông bà vui cùng trở gót về

Truyền ngay thợ khóa đôi bề

Khéo thay con tạo phòng khuê thầm thì


Nơi trướng loan nhâm nhi chồng vợ

Dương tướng công trăn trở nỗi mình

Quanh năm bận rộn quân binh

Tuổi già an trí gia đình mừng thay


Con nhà tướng văn hay chữ tốt

Lương Phương Châu ngọc thốt châu phun

Văn chương lai láng mưa phùn

Tương lai trụ cột đồng hun mối giềng


Con gái ta ngả nghiêng hương sắc

Dương Dao Tiên đài các đoan trang

Đợi ngày cờ biển bảng vàng

Vinh qui bái tổ vẻ vang hai nhà


Dương tiểu thư nhẩn nha chẳng vội

Sai Vân Hương qua lối bạch liên

Ai ngờ lại gặp sinh viên

Bờ ao lướt mướt thiên nhiên mơ màng


Dương Phương Châu ngỡ ngàng dừng bước

Hương tần ngần đứng trước khóm hoa

Sương rơi mái tóc nhạt nhòa

Cúc tần rõ mặt một tòa trang nghiêm


Dương chần chừ nỗi niềm tỏ rõ

Trước cô nàng chăng chớ thử xem

Chàng đâu có ý lom lem

Vân Hương vội lánh tỵ hiềm nhỏ nhoi


Hãy dừng lại xin người chiếu cố

Đã bấy lâu đắp nhớ đổi mong

Trăm năm liệu có biết không

Mang lòng đeo đuổi trót công tìm tòi


Bao sầu muộn thiệt thòi kẻ sĩ

Đài gương cao trộm nghĩ dấu bèo

Vườn thanh tao nhã tranh treo

Tường đông xao xuyến ngặt nghèo cánh hoa


Bướm cũng liều bay qua lượn lại

Dáng kiều thơm ngây dại lân la

Cung thềm khao khát Hằng Nga

Mặt dày mày dạn gốc đa vác dìu


Kẻ si tình đìu hiu ngày tháng

Đợi trăng lên cay đắng xót xa

Nửa đêm gà gáy canh ba

Lẻ loi chiếc bóng chiều tà thu chiêng


Hương ngúng nguẩy tình riêng cách biệt

Nói như chơi ai biết mà lường

So le đôi đũa giữa đường

Biển đông xe cát uổng công dã tràng.


*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“

30.7.2020 Lu Hà






















































Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét